Nghịch Ái – Đệ thập nhất chương (Thượng)

 

 

Dịch: QT ca ca

Editor: Phương Nam công tử

Beta-reader: Tử An tiên sinh

 

 

Màn đêm buông xuống, anh em bọn họ cả ngày nay đều ở nhà với Lăng Thanh Lam, một chút cũng không dám lơ là.

 

“Bác trai, bác ăn trước đi, không là cơm nước nguội cả đó.” Đỗ Nhược Phong tận tình khuyên bảo Lăng Thanh Lam đến mấy lần.

 

“Đúng vậy, bác à, bác ăn trước đi, từ nãy đến giờ bác chưa có ăn cái gì hết.” Đỗ Nhược Thần cũng chưa từ bỏ ý định, nỗ lực khuyên can.

 

“Bác không đói bụng, các cháu ăn trước đi, bác phải đợi Cường Cường.” Lăng Thanh Lam ngồi ở trên bàn cơm, ôn hòa cười.

 

Hai anh em thấy khuôn mặt tươi cười của bác trai nhưng làm sao cũng ăn không vô.

 

Bọn họ len lén lẩn đi chỗ khác mà bàn bạc.

 

“Anh, em thấy chúng ta nên đưa bác ấy đến bệnh viện đi, em thấy bác càng lúc càng kì quặc, còn không chịu ăn uống như vậy thì sao chịu được a?”

 

“Không được, bác trai là bác sĩ tiếng tăm lừng lẫy, nếu như chúng ta đưa y vào bệnh viện, tinh thần y hoảng hốt như thế nhất định sẽ phải chụp hình não bộ, chuyện này đả kích quá lớn đến nghề nghiệp bác ấy. Hơn nữa vạn nhất đám phóng viên rảnh rỗi chạy tới điều tra chuyện này, khó bảo đảm chuyện cha con bọn họ sẽ không bị vạch trần, chúng ta không thể làm như vậy.”

 

“Không sai, anh hai nghĩ chu đáo nhất. Vậy anh dự định làm sao bây giờ?”

 

“Ngày mai chúng ta gọi điện cho bệnh viện, nói dối rằng bác đã xuất ngoại một chuyến. Sau đó anh lại tiếp tục nghĩ cách tìm Lăng Cường, anh tin rằng hắn sẽ không trốn lâu đâu, dù sao chuyện công ty hắn không thể không quản. Mặt khác, em bảo bác sĩ Đình nhà chúng ta đến đây đi, để hắn khám cho bác trai, hắn tương đối kín miệng, hẳn là không có việc gì đâu.”

 

“Hảo, chúng ta đây liền phân công nhau làm thôi.”

 

☆☆ ★★☆☆★★

 

Tuần tiếp theo, vì chuyện công ty lẫn nhà bạn mình mà hai người bận tối mày tối mặt.

 

Ban ngày bọn họ phải đi làm, chỉ có thể để Lăng Thanh Lam ở nhà một mình.

 

Tuy rằng bác sĩ gia đình cũng sẽ thỉnh thoảng đến xem, nhưng hai người vẫn lo lắng.

 

“Anh hai, về sau như thế cũng không phải kế lâu dài, vạn nhất bác trai chưa khoẻ mà Lăng Cường vẫn không xuất hiện thì chúng ta làm sao bây giờ?” Đỗ Nhược Thần lo lắng hỏi.

 

“Anh đã lo lắng a, bác trai đã liên tục vài ngày không ăn không ngủ, hoàn toàn phải nhờ thuốc dinh dưỡng và thuốc an thần mới cầm cự được, như vậy về sau anh sợ y chống đỡ không được a. Như vầy, chúng ta đợi hai ngày nữa, nếu như sự tình vẫn không thay đổi, chúng ta nhất định phải cho bác ấy vào bệnh viện.”

 

“Xem ra cũng chỉ có thể như vậy thôi.”

 

“Việc này cực khổ em rồi, Tiểu Thần.” Đỗ Nhược Phong đau lòng vuốt ve gương mặt mệt mỏi của em mình.

 

“Em không cực đâu, bác trai là ân nhân cứu mạng của anh em ta, chúng ta đời này cũng không báo đáp hết đại ân đại đức. Chút việc nhỏ này nào đã là gì, em chỉ hy vọng bác ấy sớm bình phục. Anh, anh đừng lo lắng cho em nữa. Được rồi, tên hỗn đản nào đó có tin tức gì chưa?” Đỗ Nhược Thần nhớ tới tên vô tâm vô phế kia liền giận đến bốc khói.

 

“Thám tử anh nhờ vẫn chưa tra được tin tức, hắn bảo một khi có dấu vết sẽ lập tức cho chúng ta biết.”

 

“Tên hỗn đản vô tình vô nghĩa! Lẽ nào hắn phải đợi papa mình chết đi mới chịu về chăm sóc người thân trước lúc lâm chung sao?!”

 

Đỗ Nhược Thần vừa nói ra, hai anh em kinh ngạc nhìn nhau, trong lòng bỗng nhiên hiện ra điềm xấu.

 

“Xin lỗi, anh, em nói bậy, anh đừng để ở trong lòng.” Đỗ Nhược Thần ảo não nói.

 

“Anh không trách em… Nhưng anh thực sự sợ tình hình càng lúc càng hỏng. Em không cảm thấy hành vi bác ấy càng lúc càng kỳ quái sao? Luôn luôn nấu cơm trong thời gian nhất định, nấu xong cũng không ăn mà ngồi ngây ngốc trên bàn. Gần đây còn bắt đầu nói chuyện với cái ghế. Anh nhìn đau lòng lắm.”

 

“Đúng vậy… Lăng Cường lần này thực sự quá lắm rồi, thế nào lại tra tấn papa hắn thành như vậy, nếu như tìm được hắn, em nhất định không buông tha!”

 

Đỗ Nhược Phong nói một cách dữ tợn, điện thoại di động lại reo lên.

 

“Uy? Là anh a, cái gì? Thực sự tìm được rồi? Hảo, đã biết, tôi lập tức đến ngay.”

 

“Tìm được tên hỗn đản đó à?” Đỗ Nhược Thần hưng phấn nói.

 

“Không sai! Cái tên đáng chết đó, chúng ta ở đây sứt đầu mẻ trán, hắn lại đang vui chơi ở khách sạn, Tiểu Thần, cùng anh hai bắt tên hỗn đản trở về!”

 

“Hắn chịu về với chúng ta sao?”

 

“Hừ, hắn nếu như không về, chúng ta cũng phải bắt hắn về!”

 

☆☆ ★★☆☆★★

 

“Ai… Ai a? Ồn muốn chết! Cút ngay cho ông!”

 

“A Cường, là tôi! Mở cửa nhanh lên.”

 

“Anh… ? Anh là ai a?”

 

“Tôi là ai? Tôi là ông bạn số khổ luôn giúp cậu thu dọn bãi chiến trường —— Đỗ Nhược Phong!”

 

“Ế… A… A Phong a… Cậu chờ một chút… Tôi… Tôi ra mở cửa…” Bước đi cực kì xiêu vẹo, Lăng Cường mở cửa phòng.

 

Hai anh em vốn định vừa thấy mặt hỗn đản sẽ hảo hảo đập cho một trận, nhưng khi hai người trông thấy dáng dấp Lăng Cường bữa nay, cả kinh cứng họng, quên luôn cả ra tay.

 

“A Cường, cậu… Cậu làm sao biến thành như vậy a?” Đỗ Nhược Phong đau lòng đỡ lấy thân hình lung lay sắp đổ.

 

Ngay cả Đỗ Nhược Thần luôn ghen ghét Lăng Cường cũng không đành lòng mà đưa tay nâng phụ.

 

Chỉ thấy một người vốn cao ráo tuấn lãng, hiện tại hai hốc mắt và hai má đều hóp lại thật sâu, tóc tai rối bù, tiều tụy không chịu nổi.

 

“Tôi… Tôi làm sao á? … Tôi khoẻ… Khoẻ a… Dù gì cũng khoẻ…” Rõ ràng say mèm như chết, Lăng Cường để chứng minh rằng mình khoẻ, lộ ra dáng cười toe toét.

 

“Cậu còn dám nói! Tên hỗn đản này, còn uống như vậy, sẽ chết luôn đó!” Đỗ Nhược Phong nhìn ông bạn cười khúc khích, vừa đau lòng vừa tức giận mắng to.

 

Ông bạn rõ ràng là say rượu quá độ, Đỗ Nhược Phong trước đây chia tay em mình, trong thời gian đau khổ tột cùng cũng từng say rượu quá mức, thế nên liếc mắt liền có thể thấy được tình trạng hôm nay.

 

“Chết? Ha ha… A Phong, cậu đần sao? Tha hồ uống… Uống hết rượu sẽ chết? Tôi… Lăng Cường tôi nào phải là loại người nhu nhược… Tôi… Tôi sống rất khá… Sống tốt hơn người kia nhiều… Tôi muốn tìm… Tìm một cô… A Phong… Cậu đi mau! Cậu mau tìm giúp tôi một cô! Tôi muốn kết hôn… Tôi muốn tìm một cô dâu!”

 

“Lăng Cường! Hỗn đản vô tâm vô phế! Bác trai đều sắp bị anh làm chết, anh còn ở nơi này nói chuyện kết hôn vô nghĩa! Anh có phải người không?” Đỗ Nhược Thần nghe cũng chịu không nổi nữa, trực tiếp nói nặng Lăng Cường.

 

“Không được nhắc tiện nhân kia ở trước mặt tôi!” Lăng Cường đột nhiên điên lên, cầm chai rượu trong tay hung hăng ném tới cái gương trên tường ——

 

Loảng xoảng một tiếng, cái gương nhanh chóng bị vỡ nát, từng mảnh thuỷ tinh nhỏ văng ra, trên mặt Lăng Cường xuất hiện một đường máu.

 

“Anh hai, anh có bị sao không? Có bị thuỷ tinh văng trúng hay không?” Đỗ Nhược Thần lo lắng một tay ôm anh trai vào lòng.

 

“Tiểu Thần, anh không sao, em đừng lo lắng.”

 

“Lăng Cường, tên hỗn đản này! Anh điên thì cứ việc, nhưng nếu làm anh tôi bị thương, tôi sẽ giết anh đó!”

 

“Tiểu Thần, em đừng như vậy, em xem, A Cường cũng bị thương rồi.”

 

“Lo hắn làm quái gì! Hắn bị thương là đáng đời! Là báo ứng vì đã vứt bỏ bác trai!”

 

“Câm miệng! Câm miệng! Tôi nói cậu câm miệng!” Lăng Cường tức giận đến mức gồng tay đánh hắn.

 

“Lăng Cường!” Tiếng Đỗ Nhược Phong quát lạnh nhất thời khiến Lăng Cường bình tĩnh lại. “Cậu dám động vào em tôi dù chỉ một chút thì tình bạn chúng ta coi như xong! Cậu nghe kĩ đây! Từ khi cậu đi rồi tinh thần bác trai luôn hoảng hốt, không ăn không ngủ, mỗi ngày ở nhà chờ cậu trở về. Tôi không biết trong lúc đó hai người có chuyện gì, tôi chỉ nói cho cậu hay, nếu như không muốn sau này hối hận không kịp thì hãy lập tức trở về nhà!”

 

“Đời này tôi vĩnh viễn cũng không muốn gặp tiện nhân kia!”

 

“Hảo, tùy cậu! Bất quá cậu đừng nên nhờ tôi chăm sóc, chờ papa cậu chết, tôi sẽ thông báo cậu tới nhặt xác!” Đỗ Nhược Phong sau khi nói năng hung tợn, liền kéo tay em trai, “Tiểu Thần, chúng ta đi!”

 

Đợi hai người kia đi rồi, trong phòng liền khôi phục không khí quạnh quẽ tịch mịch như trước.

 

Lăng Cường đứng lẻ loi ở đó, trong tai phảng phất lời A Phong vừa nói lúc nãy.

 

Chờ papa cậu chết, tôi sẽ bảo cậu tới nhặt xác… Chờ papa cậu chết, tôi sẽ thông báo cậu tới nhặt xác…

 

“Ha ha…” Lăng Cường đột nhiên cất tiếng cười như điên dại, cười đến chảy cả nước mắt, “Người kia sống hay chết liên quan gì đến tôi! Y cho dù có chết, Lăng Cường tôi thề sẽ không rơi một giọt nước mắt vì y!”

 

Nam nhân nhìn trời hung hăng lập lời thề, cũng không biết kỳ thực từ lâu bản thân đã rơi lệ đầy mặt…

 

☆☆ ★★☆☆★★

 

_Phương Nam công tử_

 

Ôi dồi, pa vs con, đến nà khổ 8->~ Phần Hạ mọi ngừi làm ơn chuẩn bị khăn giấy nhé, ko phải lau máu mũi, càng ko phải là lau nc miếng mà là lau nc mắt theo đúng công dụng ban đầu của khăn giấy =))))~

Advertisements