Nghịch Ái – Đệ thập chương

 

 

Dịch: QT ca ca

Editor: Phương Nam công tử

Beta-reader: Tử An tiên sinh

 

 

Bên ngoài mưa rơi ào ạt giống như nói lên tâm trạng Lăng Thanh Lam lúc này.

 

Gọi cho tất cả các khách sạn ở Hongkong cũng tìm không ra hình bóng con mình, hiện thực tàn khốc xen lẫn lo lắng làm cho con người luôn luôn ôn hòa cẩn trọng như y cũng nhịn không được muốn đập phá thứ gì.

 

Cường Cường, con ở nơi nào? Con rốt cuộc ở nơi nào?

 

Vì sao không liên lạc với papa? Con lại giận papa sao?

 

Ba rất nhớ con, trở về đi, van cầu con mau trở về! Lăng Thanh Lam ngồi ở trước cửa sổ, thống khổ nhìn bên ngoài.

 

Ngay khi một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trong mưa, Lăng Thanh Lam còn tưởng rằng mình hoa mắt.

 

“Cường Cường… Cường Cường!” Lăng Thanh Lam không màng lấy dù, mở cửa nhào ra sân.

 

“Con đã trở về, con rốt cục đã trở về!” Tiến đến ôm con trai vào lòng, Lăng Thanh Lam mới khóc lên.

 

“Thật quá đáng! Con thật quá đáng! Vì sao mấy ngày nay ngay cả điện thoại cũng không bắt?” Lăng Thanh Lam tức giận đấm đấm ngực cậu con, “Con có biết papa muốn điên rồi không? Lần sau con còn như vậy, papa sẽ giận!”

 

Lăng Thanh Lam ngoài miệng tuy nói năng hung hăng độc địa, nhưng mỗi một cú y đấm lên ngực đứa con, lại nhịn không được mà đau lòng một chút.

 

Mưa tiếp tục tuôn xối xả…

 

Lăng Cường không có mở miệng nói một chữ, chỉ là lẳng lặng đứng ở trong mưa nhìn y.

 

Bầu trời đen ngòm, mưa như trút nước, Lăng Thanh Lam thế nào cũng không thấy rõ biểu tình trên mặt đứa con.

 

“Cường Cường, chúng ta mau vào đi, dầm mưa nhiều như vậy sẽ cảm đó.” Lăng Thanh Lam ôn nhu dắt tay con mình đi vào nhà.

 

Lăng Cường lại thình lình xô y ngã xuống đất ——

 

“A ——” Lăng Thanh Lam té ngã trên bãi cỏ lầy lội, phát sinh tiếng hô nhỏ.

 

Lăng Cường mặc kệ ba mình kinh ngạc ra sao, hắn mạnh mẽ nhào về trước, một phát lột quần nam nhân ——

 

“Cường Cường? Con làm gì? Không nên! Không nên ở bên ngoài, sẽ bị người khác thấy đó!” Lăng Thanh Lam liều mạng giãy dụa.

 

Không có màn dạo đầu, không có thương tiếc, Lăng Cường chẳng buồn lên tiếng mà động thân một cái, hung hăng đi vào thân thể nam nhân ——

 

“A a ——” Lăng Thanh Lam kêu rên thê thảm, “Đau quá đau quá! Cường Cường nhẹ một chút —— papa đau quá a —— “

 

Côn thịt vừa cứng vừa thô không lưu tình chút nào bổ đôi thân thể mình, đấu đá lung tung trong trực tràng nhỏ hẹp, ngũ tạng lục phủ gần như muốn bị kéo ra, Lăng Thanh Lam vừa khóc la vừa thừa nhận sự xâm phạm mạnh bạo.

 

Cả cây rút ra tới miệng huyệt, sau đó lại đâm vào ngập lút cán, Lăng Cường không có phát ra tiếng nào, chỉ là im lặng, điên cuồng mà tấn công bên dưới nam nhân.

 

“Ô… Không nên đối xử như thế với papa… Cường Cường… Papa đau quá đau quá a…”

 

Không chỉ có thân thể đau nhức, tim Lăng Thanh Lam cũng rất đau nhức.

 

Con trai rời nhà mấy ngày, biệt tăm tin tức, vất vả lắm mới về lại nhà thế nhưng một câu xin lỗi hoặc ân cần hỏi thăm cũng không có, liền mạnh bạo xâm phạm y trong mưa, nói sao y không thống khổ cho được?

 

Khi Lăng Cường nghe nam nhân nói vậy, chỉ nở nụ cười thê lương.

 

Đau đớn? Ông biết đau đớn thực sự là như thế nào không?

 

Cái loại đau khổ thấm đến tận xương tuỷ, hận không thể giết chết chính mình, người vô tâm vô phế như ông vĩnh viễn cũng không thể hiểu!

 

Nước mắt lặng lẽ rơi chầm chậm…

 

Lăng Cường không muốn thừa nhận mình đang khóc.

 

Càng thêm cố sức xỏ xuyên qua thân thể lạnh lẽo phía dưới, giống như muốn điên cuồng xé rách y, Lăng Cường để hận ý không biết phát tiết nơi đâu theo nhịp cắm rút kịch liệt mà rót tất cả vào thân thể nam nhân ——

 

“A a ——” nắm tóc y, hệt như cưỡi ngựa, lắc mông cuồng loạn, Lăng Cường kêu to bắn tinh ——

 

“A a —— hảo nóng hảo nóng a! Cường Cường! Cường Cường!” Lăng Thanh Lam bị tinh dịch nóng như lửa bắn vào cơ thể, nóng đến lớn tiếng thét chói tai, run rẩy từng đợt, tính khí vốn mềm nhũn vì quá đau liền cương lên một chút.

 

Lăng Cường phát hiện nam nhân có biến hóa, cười khẩy mà hướng đến cái lỗ trơ trẽn kia, hung hăng cắm vào hai ngón tay ——

 

“A a —— không ——” Lăng Thanh Lam ngửa đầu hô lên thất thanh.

 

Lăng Cường thấy nơi đang nhồi vào ngón tay và côn thịt thật lớn của mình đã bị chơi đến chảy ra tinh dịch trắng đục xen lẫn máu đỏ thẫm, lòng thống khoái không gì sánh được, hận không thể cứ như vậy chơi y chết tươi.

 

“Chơi chết ông! Chơi chết ông luôn!” Ngón tay với côn thịt đều điên cuồng mà cắm rút, mỗi một cú đều hung hăng nhắm vào nhược điểm trí mạng của nam nhân.

 

“A a —— Cường Cường —— con chơi chết papa rồi —— “

 

Tuyến tiền liệt bị ngón tay và quy đầu thật to của con trai dập vào mạnh bạo, khoái cảm dữ dội hung hãn càn quét toàn thân, hai tay Lăng Thanh Lam ra sức bấu vào bãi cỏ lầy lội, thân thể co quắp điên cuồng một trận, hai mắt trắng dã gào khóc bắn tinh ——

 

Tràng bích kịch liệt co rút lại khiến Lăng Cường cũng nhịn không được nữa, lần thứ hai gào thét bắn tinh trong thân thể nam nhân…

 

Rõ ràng cùng thân hình nóng như lửa kia kết hợp chặt chẽ như vậy, nhưng trong cơn mưa lạnh lẽo, Lăng Cường chỉ cảm thấy thân thể càng lúc càng lạnh…

 

Cảm giác lạnh này giống như linh hồn cũng muốn bị đông lại, làm hắn nhịn không được mà rút ra, ngã nhào ở một bên ——

 

“Cường Cường?” Phía sau đột nhiên mất đi trọng lượng, Lăng Thanh Lam dồn sức xoay người lại, nhìn thấy cảnh tượng khiến y đau thấu lòng ——

 

Đứa con tự ôm lấy người mình, cuộn tròn một bên, không ngừng run kịch liệt…

 

“Không ——” Lăng Thanh Lam gào khóc tiến tới ôm cậu con vào lòng, “Cường Cường con làm sao vậy? Con làm sao vậy?!”

 

“… Con rất lạnh… Rất lạnh…”

 

“Cường Cường không phải sợ, có papa ở đây, con không phải sợ. Đi, chúng ta đi vào, chúng ta mau vào đi!”

 

“Papa… Con rất lạnh… Papa… Ba ôm con một cái…”

 

Trên mặt đứa con tràn đầy đau thương bất lực, tựa như quay về dáng dấp bị bệnh lúc nhỏ, khiến Lăng Thanh Lam nhìn mà nát lòng…

 

“Papa ôm con, papa ôm con! Cường Cường —— Cường Cường ——” Lăng Thanh Lam khóc lóc, dùng khí lực toàn thân ôm chặt lấy con mình.

 

Trên mặt Lăng Cường không biết là mưa hay nước mắt.

 

Hắn lẳng lặng cảm nhận sự ôm ấp, cuối cùng nói với y trong im lặng ——

 

Papa… Con yêu ba con yêu ba con yêu ba…

 

Nhưng tất cả đều kết thúc…

 

Yêu này. Hận này.

 

Đau đớn. Lạnh lẽo.

 

Tất cả đều kết thúc.

 

☆☆ ★★☆☆★★

 

Lăng Thanh Lam cả đêm không ngủ chờ bên giường cậu con.

 

Cường Cường say sưa ngủ, không có sốt lên, cũng không có rét run nữa.

 

Nhưng Lăng Thanh Lam lại sợ đến không dám chợp mắt dù chỉ một chút.

 

Y sợ trong nháy mắt con mình sẽ biến mất lần hai.

 

Nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt tiều tuỵ ấy, lòng Lăng Thanh Lam như dao cắt.

 

Là cái gì biến con thành như vậy?

 

Là ba sao? Là ba sao?

 

Không, không phải ba, không có khả năng là ba.

 

Papa yêu con như thế, yêu như thế…

 

Để con mỉm cười, ba có thể hi sinh sinh mạng.

 

Cường Cường, làm ơn nói cho ba biết, rốt cuộc là cái gì khiến con không vui?

 

Một thoáng trước khi con mình chậm rãi mở mắt, Lăng Thanh Lam nhanh tay xóa đi nước mắt trên mặt.

 

“Cường Cường, con tỉnh rồi. Có khó chịu chỗ nào không?”

 

Lăng Cường không có trả lời, ánh nhìn của hắn dao động giữa không trung, dường như mất đi tiêu cự.

 

“Con đói bụng sao? Papa đi làm chút cháo cho con ăn có được không?”

 

Lăng Cường không để ý y hỏi, đột nhiên lao xuống giường, đi đến tủ quần áo.

 

“Cường Cường, con đang làm gì?” Lăng Thanh Lam thấy con trai cầm một kiện hành lý mang ra, không khỏi ngây ngẩn cả người.

 

Lăng Cường mặt mày vô cảm nhìn y, sau một lúc mới chậm rãi mở miệng, “Kết thúc rồi.”

 

“… Cái gì?” Lăng Thanh Lam nhìn nét mặt không biểu lộ chút gì, đột nhiên cảm thấy sợ hãi tự đáy lòng, “Cường Cường… Con nói cái gì kết thúc? Papa nghe không hiểu…”

 

“Nghe không hiểu cũng không sao.” Lăng Cường mở ngăn kéo, lấy từng món đồ cá nhân nhét vào hành lý.

 

“Cường Cường, con muốn làm gì? Ba không cho phép con làm vậy!” Lăng Thanh Lam kéo tay hắn, không cho hắn tiếp tục soạn hành lý.

 

“Buông ra.” Lăng Cường nói giọng lạnh lùng không chút trầm bổng.

 

“Không… Không… Papa không buông… Papa không cho con đi!”

 

“Tôi nói buông ra!”

 

Lăng Cường phủi một cái, Lăng Thanh Lam nặng nề mà đụng vào chân bàn, xương đùi phải đột nhiên truyền đến một trận đau nhức ——

 

“A —— “

 

Lăng Thanh Lam kêu lên đau nhức nhưng không thể ngăn cản con y tiếp tục dọn hành lý.

 

“Không nên! Cường Cường, con bình tĩnh một chút, con nghe papa nói ——” Lăng Thanh Lam vẫn chưa từ bỏ ý định mà nhào tới.

 

“Con mẹ nó tôi vô cùng bình tĩnh.” Ánh mắt Lăng Cường lãnh liệt nhìn y, chậm rãi nói từng chữ, “Đời này chưa từng có bình tĩnh đến thế. Tôi hối hận trước đây làm sao lại sống chung với tiện nhân trơ trẽn, thấp hèn tới cực điểm như vậy. Con mẹ nó nhớ tới cảnh mình làm tình cùng cụ già trung niên thì muốn nôn đến nơi!”

 

“Không… Không…” Mỗi một chữ của con trai đều như là một nhát dao sắc bén cắt lên trái tim yếu đuối đến không chịu nổi của Lăng Thanh Lam.

 

“Tôi cảnh cáo ông, sau này đừng tới quấn quít lấy tôi.” Lăng Cường khinh bỉ nhìn y, “Bởi vì tôi sắp kết hôn rồi.”

 

“Cái gì… Cái gì kết hôn…” Lăng Thanh Lam chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

 

“Thế nào hả? Tôi không thể kết hôn à? Chẳng lẽ là ông kết? Là ai mười năm trước nói cho tôi biết, mặc kệ nam với nam chơi nhau sướng đến đâu, cuối cùng chỉ có thể đùa giỡn? Ông không phải vẫn luôn hy vọng con trai mình liều mạng kết hôn sao? Tôi hiện tại liền nói cho ông —— tôi, muốn, kết, hôn!”

 

“Không! Không!” Lăng Thanh Lam đột nhiên ôm lấy cậu con, không ngừng gào khóc trong lòng hắn, “Không có khả năng! Con nói con yêu ba mà! Cường Cường con đã nói như thế!”

 

“Yêu ông?” Lăng Cường đột nhiên cười rộ lên, tiếng cười thê lương quanh quẩn trong căn phòng vắng lặng, làm cho người ta không đành lòng nghe…

 

“Lăng Thanh Lam, tôi nói cho ông hay, Lăng Cường tôi tình nguyện yêu chó cái ven đường chứ không thèm tiện nhân như ông!”

 

Ánh mắt vô tình lẫn tàn khốc cộng thêm lời nói đó làm Lăng Thanh Lam tan vỡ triệt để!

 

“Không —— Cường Cường, dù rằng con không thương ba, nhưng chính là papa yêu con… Chỉ yêu con a, Cường Cường…”

 

“Câm miệng! Câm miệng!” Lăng Cường đột nhiên nổi trận lôi đình, hắn thô bạo nắm bờ vai y, hung hăng hét vào tai! “Ông có tư cách gì nói yêu tôi? Tiện nhân miệng đầy lời nói dối có tư cách gì nói yêu tôi?! Ông cho rằng lừa dối tôi kiểu gì cũng được đúng không? Được rồi! Tôi đã hiểu được rồi!”

 

“Không —— Cường Cường, con tin papa đi, van cầu con, Cường Cường!” Lăng Thanh Lam khóc không thành tiếng mà cầu xin con mình.

 

“Tôi vĩnh viễn… Vĩnh viễn cũng không muốn thấy ông! Trong hôn lễ tôi ông không được xuất hiện, tôi không muốn cô dâu của mình thấy tiện nhân ô uế ghê tởm này!”

 

Lăng Cường hung hăng xô nam nhân ngã xuống đất, khiêng hành lý, xoay người bước ra ngoài.

 

Tựa như hoá thạch ngưng kết ngàn năm, Lăng Thanh Lam quỳ dưới đất, hoàn toàn vô pháp tự hỏi, vô pháp hô hấp.

 

Thế giới này… Điên rồi đúng không…

 

Từ nhỏ Cường Cường đã theo mình như hình với bóng không có khả năng không cần papa hắn…

 

Cường Cường của lòng y sẽ không vứt bỏ papa hắn…

 

Cường Cường đâu? Cường Cường bảo bối đi nơi nào rồi… ?

 

“Cường Cường ——” Lăng Thanh Lam đột nhiên gào thét thê lương, kéo cái chân bị thương mà đuổi theo ——

 

“Cường Cường —— không nên đi —— Cường Cường ——” Lăng Thanh Lam liều lĩnh chạy ra giữa trời mưa to, từng chút từng chút liều mạng đuổi kịp chiếc xe đã đi xa…

 

“Con không nên bỏ lại một mình papa… Papa không thể không có con… Cường Cường con trở về —— con trở về đi ——” Lăng Thanh Lam cố sức chạy, dường như dùng hết sức lực của quãng đời còn lại mà ra sức chạy.

 

Mưa vô tình, nước mắt nhạt nhoà, không thấy rõ con đường phía trước.

 

Dù cố gắng nhưng vẫn mất đi hình bóng trước mắt…

 

Trong khoảnh khắc khí lực rốt cục dùng hết, thoáng chốc chìm vào bóng đen vô vọng, Lăng Thanh Lam vẫn âm thầm cầu xin…

 

Mưa ơi mưa, làm ơn đừng mang con tôi đi, đừng mang đi người tôi yêu thương nhất, làm ơn trả hắn lại cho tôi… Trả lại cho tôi…

 

☆☆ ★★☆☆★★

 

“Tiên sinh, tiên sinh, ngài thế nào rồi?”

 

Lăng Thanh Lam bị ra sức lay tỉnh, chậm rãi mở mắt, một phút sau, y mạnh mẽ ngồi dậy. “Cường Cường đâu? Cường Cường của tôi đâu?”

 

“Tiên sinh, ngài nói cái gì?”

 

Lăng Thanh Lam phát hiện quanh mình có không ít người.

 

“Con trai của tôi! Anh có thấy nó không?” Lăng Thanh Lam túm lấy người đàn ông bên cạnh.

 

“Không có a, tôi chỉ thấy một mình anh ngã vào ven đường. Mấy cái khác tôi không biết gì hết.”

 

“Anh này, anh có thấy Cường Cường của tôi không? Có không?” Lăng Thanh Lam lại giữ lấy một người khác, sốt ruột hỏi.

 

“Không có, không có a.”

 

“Cường Cường của tôi đi nơi nào rồi? Cường cường đi nơi nào?”

 

Lăng Thanh Lam kích động mà đứng lên, gặp ai cũng hỏi: “Anh có thấy Cường Cường của tôi không? Có không?”

 

“Anh có thấy con tôi không? Có hay không?”

 

Mọi người thấy y tuy rằng bị dầm mưa đến toàn thân ướt đẫm, bộ dáng chật vật, nhưng tướng mạo tuấn mỹ, quần áo cao nhã, không khỏi lắc đầu tiếc than, “Đáng thương quá, người thoạt nhìn tốt thế, vậy mà đầu óc hình như có chút vấn đề?”

 

“Có đúng hay không bị mất con nên điên rồi? Chúng ta báo cảnh sát giúp đi.”

 

“Đúng đúng, báo ngay, nhanh lên một chút.”

 

Ngay khi Đỗ Nhược Phong đang ở công ty thì bất ngờ nhận được điện thoại từ cảnh sát.

 

“Anh muốn tìm ai? Cường Cường? Anh đang nói Lăng Cường sao? Hắn không ở đây, tôi là cộng sự với hắn, xin hỏi tìm hắn làm gì?”

 

“Ở chỗ chúng ta có một ông thần trí không rõ muốn tìm con là Cường Cường. Tôi hỏi số điện thoại con y, điện thoại di động đã tắt máy, may mắn là số điện thoại công ty còn có thể liên lạc. Xin hỏi anh có thể gọi giùm con y không?”

 

“Đã vài ngày nay tôi không tìm được hắn. Không sao, phiền anh nói cho tôi biết cụ thể địa chỉ chỗ các anh, tôi lập tức đi đón bác trai.”

 

“Vậy xin nhanh chóng đi a. Cảm ơn.”

 

“Phiền anh quá, nhờ anh hảo hảo chiếu cố bác trai. Tôi đến liền.”

 

Đỗ Nhược Phong gác máy, lập tức cấp tốc chạy tới cục cảnh sát, ở trên đường, y gọi thử vào di động Lăng Cường, nhưng luôn luôn tắt máy.

 

“Vương bát đản! Lăng Cường cậu chết xó nào rồi?! Lần này cậu thực sự rất quá đáng! Vạn nhất bác trai xảy ra chuyện không hay, tôi thấy cậu có hối hận cũng không kịp đâu!” Đỗ Nhược Phong một bên chửi bới thằng bạn tốt, một bên gọi cho em trai, “Tiểu Thần, cha Lăng Cường đã xảy ra chuyện, em theo anh tới cục cảnh sát. Anh đưa địa chỉ cho em…”

 

Ngay khi hai anh em bước vào cục cảnh sát, bọn họ liếc mắt liền thấy được tuấn mỹ nam tử tuy rằng ngồi trong góc, nhưng vẫn làm người khác chú ý như vậy.

 

Lăng Thanh Lam cúi đầu ngồi ở chỗ kia, nhẹ nhàng mà lắc lư thân hình, trong miệng thì thào tự nói, chẳng biết đang nói gì.

 

“Bác trai, chúng ta tới đón bác.”

 

Lăng Thanh Lam không để ý đến bọn họ, anh em bọn họ thử kêu y vài tiếng cũng không thấy đáp lại, chỉ nghe được y càng không ngừng thì thào nói: “Cường Cường ngoan… Papa ở chỗ này… Cường Cường đừng khóc…”

 

Đỗ Nhược Phong nghe xong nhịn không được mà cay cay sống mũi, nghẹn ngào nói: “Bác trai, bác mau theo chúng cháu trở về, Cường Cường đang ở nhà chờ bác đó.”

 

Lăng Thanh Lam nghe vậy ngẩng mạnh đầu, “Cường Cường ở nhà chờ bác sao? Được rồi, hắn bây giờ hẳn là tan học rồi, bác phải nhanh nhanh về nhà, Cường Cường đang đợi bác làm cơm cho ăn.”

 

“Đúng đúng, chúng ta mau trở về, bụng Cường Cường nhất định rất đói rồi, bác trai mau trở về làm cơm đi.”

 

“Hảo, chúng ta đi mau. Chúng ta còn phải đi mua đồ a, mua thật nhiều món Cường Cường thích ăn nha.”

 

“Hảo, chúng ta đi mua thức ăn, đi nào.”

 

Tới siêu thị rồi, hai anh em nhìn Lăng Thanh Lam chăm chú lựa hàng, một chút cũng nhìn không thấy bất thường, không khỏi thập phần khổ não. “Anh hai, bác trai rốt cuộc có điên không a? Em thế nào cũng không thấy được.”

 

“Anh cũng không biết. Anh đoán rằng hôm trước bác nhất định gặp qua A Cường, đại khái hai người cãi nhau, A Cường chết tiệt nói gì đó tuyệt tình, mới có thể kích động bác ấy  thành như vậy.”

 

“Phải tìm người gỡ nút thắt thôi. Em thấy chính là nên mau chóng tìm ra tên hỗn đản vô lương tâm kia. Được rồi, chúng ta còn phải đưa bác trai đến bệnh viện chữa thương a, em thấy đùi phải bác hình như bị thương, bước đi cứ cà nhắc.”

 

“Đúng, anh cũng chú ý tới. Chúng ta đây mua đồ xong, tới bệnh viện một chuyến đi.”

 

Không nghĩ tới hai anh em đã bàn bạc tốt đẹp, nhưng đương sự lại hoàn toàn không như thế.

 

“Bác phải về nhà. Bác phải về nhà làm cơm. Cường Cường ở nhà chờ bác.”

 

“Không có đâu, Cường Cường hiện tại đã vào bệnh viện, hắn chờ bác ở đó.”

 

“Các người gạt tôi.” Lăng Thanh Lam cẩn thận nhìn chăm chú vào bọn họ, giống như bọn họ là kẻ lừa đảo số một thế giới, “Cường Cường không có sinh bệnh, hắn vì sao muốn đi bệnh viện? Các người không đưa tôi về nhà, tôi tự mình trở về.”

 

Lăng Thanh Lam nói xong liền vác túi lớn túi nhỏ đi thẳng.

 

Hai anh em làm sao có thể để bác trai đi một mình, vội vã đuổi theo.

 

Hai người nói một hồi cuối cùng đành đưa bác trai lên xe, vội vàng chạy về nhà.

 

Vừa đến nhà mình, Lăng Thanh Lam lập tức nhảy xuống xe, hài long cất tiếng gọi, “Cường Cường, papa đã trở về, Cường Cường!”

 

“Nguy rồi, anh à, bác ấy không thấy được con mình có thể hay không phát điên a?” Đỗ Nhược Thần lo lắng hỏi.

 

“Không có cách, hành sự tùy hoàn cảnh thôi.” Đỗ Nhược Phong bước theo Lăng Thanh Lam vào cửa.

 

“Cường Cường, con không nên trốn nha, papa mua thật nhiều thịt con thích ăn nè, con mau ra đây a.”

 

“Ân, bác trai, có thể là ngày hôm nay xe trường đến muộn, Cường Cường còn chưa tới nhà đâu. Bác đi làm cơm trước đi.”

 

“Như thế a… Hảo, bác đi nấu cơm trước. Chờ Cường Cường trở về là có thể ăn cơm nóng hổi.” Lăng Thanh Lam mỉm cười đi vào nhà bếp.

 

“Anh hai, anh thực sự là thiên tài.” Đỗ Nhược Thần vui vẻ bế anh mình lên.

 

“Đây là lúc nào rồi mà em còn cười được.” Đỗ Nhược Phong trừng mắt liếc cậu em, “Anh bây giờ còn đang phiền não, chờ bác trai nấu cơm xong, chúng ta còn có thể tìm cái lý do gì tiếp tục lừa bác ấy đây? Vạn nhất nếu như bác ấy chờ không thấy Lăng Cường, anh sợ bác sẽ phát điên đó…”

 

Hai anh em không nói gì nhìn nhau, tâm trạng đều là một mảnh buồn bã…

 

~~~~~~~~~~~~

 

 

_Phương Nam công tử_

 

Công nhận chị Dương hêm mún thì thâu chứ mún thì ngược hay khỏi chê :”> Lâu lâu làm một hai cú dư vầy để mà còn tát vào mặt lũ phan gơ văn vẹ u tềnh chỉ bik mở mồm chửi chị viết rặt xếch mấy xiếc =))))~

P/s: Đồng chí nào từng bảo mún chiêm ngưỡng văn chương u tềnh cụa anh thì h dc thoả lòng dồi nhớ =))))~ Đầu tuần vui vẻ na cả nhà :”>

 

 

_Tử An tiên sinh_

 

Mình rất ghét cái trò đột nhiên giận, đột nhiên bỏ đi mà ứ nói lý do kiểu này. :-s

 

 

 

 

 

Advertisements