Nghịch Ái – Đệ cửu chương (Hạ)

 

 

Dịch: QT ca ca

Editor: Phương Nam công tử

Beta-reader: Tử An tiên sinh

 

“Nào, chúng ta đến đây ngồi một lát.” Lăng Thanh Lam thấy có người đi qua, hiếu kỳ hết nhìn đông tới nhìn tây, lập tức đưa Hoàng Mỹ Trân đến ngồi trên băng ghế.

“Giáo sư, ngài biết không? Ngày hôm nay là sinh nhật em.” Hoàng Mỹ Trân nở nụ cười thê lương. “Kỳ thực em cũng không biết ngày hôm nay rốt cuộc có đúng là ngày em thật sự được sinh ra hay không. Nghe nói mẹ em là một gái điếm, bà sau khi sinh em ra liền vứt bỏ em ở khu nhà trọ, một mình chạy trốn.

“Khi em được người chủ cho thuê nhà phát hiện thì đã đói đến sắp chết. Từ đó về sau em lớn lên trong cô nhi viện, nhưng em thực sự không cam lòng. Em nỗ lực đọc sách, tự dựa vào sức mình mà xuất sắc hơn người, sau đó muốn tìm một người yêu em thật lòng xây dựng một gia đình hạnh phúc. Em thực sự làm được, em thành bác sĩ, cũng tìm được người em yêu, mà hắn cũng yêu em thật nhiều, lập tức em thấy giấc mộng cả đời sẽ thành hiện thực. Thế nhưng… Thế nhưng…”

Hoàng Mỹ Trân nói đến đây liền khóc đến nói không ra hơi.

“Không muốn nói thì không nên miễn cưỡng…” Lăng Thanh Lam nhẹ nhàng mà vỗ vỗ vai cô gái.

“Không, giáo sư, em muốn nói. Nếu em không tìm được người để giải toả, em sẽ điên mất! Ô…”

“Hảo hảo, vậy cô chậm rãi nói đi…”

“Một tháng trước, có một ông tìm đến em.” Ánh mắt Hoàng Mỹ Trân vô cùng kinh khủng, dường như đang nghĩ đến lúc ấy, “Y nói y là cha em, là cha ruột. Y là một tội phạm sát nhân, mới mãn hạn tù. Y nói y tìm em đã lâu. Y bảo trong thời gian y ngồi tù mẹ em đã mang thai em. Y bảo không nghĩ tới em đã thành bác sĩ. Y nói sau này y có thể hưởng phúc rồi. Y nói nếu như em không cho y tiền, y sẽ đi tìm bạn trai em. Y nói y biết em có bạn trai  gia thế hiển hách, có rất nhiều tiền. Y nói… Y nói…”

“Y nói cái gì cũng không quan trọng. Quan trọng là … Bạn trai cô nói cái gì.”

“Không! Em không thể cho hắn biết! Em biết rằng nếu hắn biết thân thế em tuyệt đối sẽ không ghét bỏ, nhưng là bởi vì hắn tốt như vậy, em mới không thể hại hắn a! Cha em, không, y không phải cha em, y là ác ma! Ác ma này tuyệt đối sẽ không buông tha em, cả đời này đều sẽ không buông tha em! Em làm sao có thể hại hắn? Em không thể em không thể!”

“Có đôi khi giấu diếm sự thật cũng không phải cách tốt nhất.”

“Em không còn con đường nào khác… Em biết mất đi hắn cả đời này của em đều không thể có hạnh phúc được… Nhưng chỉ cần hắn hạnh phúc là tốt rồi… Em chỉ muốn thấy hắn hạnh phúc là tốt rồi…”

Năm đó mình chẳng phải cũng nghĩ như vậy sao, nhưng làm như thế thực sự đúng không?

“Cô ở chỗ này chờ tôi một chút.” Lăng Thanh Lam đột nhiên đứng dậy.

“Giáo sư… ?”

“Chờ tôi một chút là được rồi, không nên đi à.”

Lăng Thanh Lam đi trở lại tiệm bán trang sức.”Cô gái, lấy tôi một sợi dây chuyền cho nữ.”

“A, tiên sinh là ngài a, hảo, là tặng bạn gái ạ?”

Lăng Thanh Lam từ chối trả lời, thầm nghĩ mau lấy rồi đi. “Nhanh lên một chút, giúp tôi gói lại.”

“Tốt, thỉnh chờ một chút.”

Lăng Cường đang vịn tay đi lên cầu thang, liếc mắt liền thấy ba mình đang mua gì đó ở một quầy hàng.

“Papa!” Hắn giơ tay vẫy vẫy, nhưng papa cũng không có thấy.

Lăng Cường nhanh trí, lập tức móc di động ra.

“Uy, ba, là con. Ba đang làm gì a?” Lăng Cường hắc hắc nở nụ cười. Hắn vừa nói chuyện với ba mình qua điện thoại, vừa bước đi, lặng lẽ tới gần phía sau y.

Nếu như lúc này đột nhiên từ phía sau ôm lấy papa, papa nhất định sẽ bất ngờ vô cùng.

“… Cường Cường, là con a… Ba… Ba đang họp…”

Lăng Cường đột ngột dừng bước.

Họp trong khu thương mại sao? Hắn nghi hoặc nhìn thoáng qua bóng lưng papa.

A, papa cũng tập tành nói đùa với mình sao? Để tôi từ từ vạch trần ông.

Lăng Cường vẫn ung dung hỏi tiếp, “Thế nhưng, hình như con nghe được tiếng nhạc?”

“A? Tiếng nhạc? Không… Không…” Không nghĩ tới ba mình đột nhiên kích động. “Không có, papa không có lừa con. Chắc là con nghe lầm rồi… Cường Cường, ba còn phải họp, không thể nói nhiều được, hẹn gặp sau.”

“Papa, chờ…” Lăng Cường chưa kịp nói xong đã bị tắt máy.

Không phải đang nói giỡn.

Hắn nhìn chằm chằm bóng lưng papa, bóng lưng thân thiết quen thuộc kia giờ đây tràn ngập luống cuống, thiếu điều phải chạy trên đường.

Lăng Cường cả người lạnh run một trận, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Y đang nói dối…

Y nói dối hắn!

Trái tim đột nhiên hồi hộp, đập rõ ràng bên tai.

Papa muốn đi đâu?

Hai chân không tự chủ được mà theo sát bóng lưng papa, lòng ngực gần như run rẩy sợ hãi.

Không nên đi… Không nên đi theo…

Mày sẽ không muốn biết đâu… Mày sẽ không muốn biết rốt cuộc y đang làm gì. . .

Từ xa Lăng Cường theo sát phía sau ba mình.

Sau đó, hắn thấy được.

Papa lấy ra một món quà đưa cho một cô gái, y nói câu “Sinh nhật vui vẻ”, cô gái vừa cười vừa khóc nhào vào lòng y.

Đẩy ả ra.

Papa, van cầu ba, đẩy cô ta ra!

Lăng Cường đứng ở nơi đó, giọng nói khàn đục nói không nên lời khẩn cầu muốn nói trong lòng, hắn mở miệng ra, nhưng chỉ nghe thấy bên trong truyền đến một tiếng rên rỉ giống như dã thú bị thương.

Papa không có đẩy cô ấy ra.

Y không chỉ cho ả nhào vào trong lòng, thậm chí… Trên mặt, còn mang theo mỉm cười ôn nhu Lăng Cường yêu nhất.

Lăng Cường cảm thấy được bản thân thực sự không thuộc về nơi này.

Hắn giống như là đang xem phim bộ trên TV.

Nam nữ diễn viên trong phim thoạt nhìn xứng đôi như thế. Nam đẹp trai, nữ xinh gái.

Trong tai Lăng Cường dường như văng vẳng lại câu nói của ba mình năm nào…

Nam với nam thì làm sao yêu nhau được, chung quy chỉ có thể chơi đùa. Ba đã tìm được đối tượng kết hôn rồi. Con sẽ có mẹ và em gái mới. Con thích cũng được, không thích cũng được, dù sao đi nữa ba chỉ là chơi đùa với con thôi.”

Thì ra… Mặc kệ hắn làm thế nào, đúng là vẫn không bằng phụ nữ…

Lăng Cường như một âm hồn trở lại gian hàng lúc nãy ba mình mua đồ. “Xin hỏi vừa rồi có một ông mang mắt kiếng viền vàng đến đây. Y mua vật gì vậy?”

“À, y mua dây chuyền tặng bạn gái.”

“Thế sao? … Tôi đã biết…” Lăng Cường cười cười bỏ đi.

“A, đã quên nói cho hắn, vị tiên sinh kia còn mua hai sợi dây chuyền tặng con mình a.”

Đáng tiếc bấy giờ nam tử cũng đã đi xa rồi…

☆☆ ★★☆☆★★

Buổi chiều Lăng Thanh Lam nhận được cuộc gọi của đứa con thì có hơi sợ hãi. Y đã nói dối hắn.

Biết rõ nói dối là không tốt, nhưng y sợ con trai biết mình tặng quà cho phụ nữ sẽ tức giận.

Nhưng Hoàng Mỹ Trân thực sự rất đáng thương, y không thể mặc kệ được.

Bởi vì thấy cô ấy thật giống mình năm đó.

Nếu như lúc đó cũng có người có thể nghe y bày tỏ hết thống khổ và tuyệt vọng, thật tốt biết bao nhiêu…

Lại nhìn nhìn đồng hồ báo thức, Lăng Thanh Lam bắt đầu lo lắng.

Đều đã mười một giờ hơn, vì sao con trai còn không có trở về?

Từ khi y tắt cuộc gọi của Cường Cường lúc chiều, y cũng không liên lạc được với hắn.

Có thể hay không Cường Cường giận mình tự ý ngắt điện thoại?

Sẽ không đâu… Sẽ không đâu, Cường Cường luôn luôn rất hiểu công việc y.

Mình chờ một chút, chờ một chút hắn sẽ trở về.

Lăng Thanh Lam trăm triệu lần không ngờ tới y nhận được điện thoại của bạn con mình.

“Bác trai, người khỏe.” Đỗ Nhược Phong lễ phép nói.

“Ác, là Nhược Phong a. Cháu tìm Cường Cường sao? Nó còn chưa có về.”

“Không… Cháu không phải gọi tìm hắn. Là như vầy, ngày hôm nay Lăng Cường đột nhiên đi công tác, đến Hongkong. Cháu sợ bác trai lo lắng, thế nên gọi điện nói một tiếng.”

“Làm sao đột nhiên như vậy? Thế Cường Cường vì sao không tự mình gọi điện báo cho bác hay? Di động hắn tại sao không gọi được?”

Vấn đề liên tiếp hiển nhiên khiến Đỗ Nhược Phong không chịu nổi. “Này… Chuyện này cháu cũng không rõ lắm. Có thể là điện thoại hết pin.”

Câu trả lời này ngay cả Đỗ Nhược Phong cũng thấy gượng ép.

“Lẽ nào không có cách khác có thể liên lạc Cường Cường sao? Không có nghe tiếng hắn, bác lo lắng a. Cháu có số điện thoại khách sạn hắn ngủ lại không?”

“Không có… Cháu không biết hắn ở khách sạn nào.”

“Là thế a… Được rồi, bác tự tìm vậy.”

Đỗ Nhược Phong sau khi gác máy, lông mày nhíu lại ngồi trên giường.

“Anh, làm sao vậy? Sắc mặt anh làm sao khó coi vậy?” Đỗ Nhược Thần từ phòng tắm bước ra tiến tới bên giường, ôm anh hai vào lòng.

“Tiểu Thần, anh lo lắng Lăng Cường xảy ra chuyện.”

“Lại hắn.” Đỗ Nhược Thần nhịn không được đảo cặp mắt trắng dã. Hắn thực sự không muốn ở trên giường nghe người yêu nhắc tới nam nhân khác. “Lần này lại làm sao vậy?”

“Lăng Cường chiều nay gọi cho anh, bảo hắn muốn xuất ngoại vài ngày. Thanh âm hắn nghe không tốt lắm, hình như… Hình như đã khóc.”

“Khóc? Cái tên da mặt dày đến muốn chết kia mà khóc?”

“Tiểu Thần, cưng hiểu lầm anh Lăng quá nhiều rồi. Kỳ thực hắn rất đáng thương. Ai, chuyện cũ của hắn sau này sẽ kể cưng nghe. Hiện giờ anh lo lắng chính là hắn rốt cuộc đi nơi nào? Anh nói với bác trai rằng hắn đi Hongkong vốn để lừa y, kỳ thực anh cũng không biết hắn đi nơi nào nữa.”

“Hắn lớn như vậy rồi, tại sao anh phải sợ hắn đi lạc? Có thể là hắn và bác trai cãi nhau, tâm tình không vui. Chạy ra ngoài chơi vài ngày cũng không có gì a.”

“Không đúng, anh rất hiểu Lăng Cường. Hắn phi thường bám ba mình, vốn là một khắc cũng không rời y. Từ sau khi bọn họ hòa giải, hắn chưa từng qua đêm bên ngoài. Lần này rốt cuộc phát sinh chuyện gì, lại làm hắn thương tâm đến ra nước ngoài đây? Anh thực sự rất lo lắng.”

“Anh hai, anh suy nghĩ nhiều quá, cha con bọn họ thật vất vả mới hòa giải, không có việc gì đâu.”

“Ai, chỉ hy vọng như thế… Chỉ mong là anh buồn lo vô cớ…”

~~~~~~~~~~~~~

_Phương Nam công tử_

Vầy nà đồng bào bik tại xao cháu Cường dỗi ba cháu rầu nhớ :”>

_Tử An tiên sinh_

Mình chỉ thấy cháu Cường trong phần này quá xàm thôi =]]

Advertisements