Nghịch Ái – Đệ cửu chương (Thượng)

 

 

Dịch: QT ca ca

Editor: Phương Nam công tử

Beta-reader: Tử An tiên sinh

 

 

Sau khi trải qua ngày cuối tuần lãng mạn với những cảm xúc mạnh mẽ, ngày thứ hai Lăng Thanh Lam trở lại bệnh viện, lộ ra thần thái sáng láng.

 

Bởi vì hội thảo chữa bệnh do chính phủ tổ chức tiến hành phi thường thuận lợi, mặt mày Lăng đại giáo sư vô cùng vui vẻ trong mắt tất cả mọi người.

 

“Lăng giáo sư, cuối tuần qua nhất định là đi chơi với người yêu rất vui ha? Khi nào được hãy giới thiệu giáo sư phu nhân cho tất cả chúng ta a.”

 

Mọi người đi ra khỏi toà thị chính, vừa đi vừa trêu chọc Lăng Thanh Lam.

 

“Làm gì có giáo sư phu nhân nào, các người đừng đoán mò.” Trên mặt Lăng Thanh Lam vẽ một nụ cười nhàn nhạt, nhưng không che giấu được ý cười tràn đầy trong mắt.

 

“Ai nha ai nha, nhìn xem, còn dám nói không có. Lăng giáo sư, lần này anh cần phải hảo hảo đối đãi người ta, không nên làm việc cả ngày trong bệnh viện nữa, kẻo vợ chạy mất đó.”

 

“Đúng đúng, người anh em à, cậu nên nghe anh này nói nhiều một chút, vợ chồng hắn kết hôn một … hai … Mười năm rồi, cảm tình vẫn tốt như vậy, nếu không khéo léo thì làm sao được thế.” Lý Quân, viện trưởng giao tình thâm hậu với Lăng Thanh Lam, cười cười mà nói.

 

“Không sai không sai, Lăng giáo sư, thành tựu trong ngành của tôi có thể không bằng anh, nhưng nói về làm sao duy trì tình cảm vợ chồng, tôi đây chính là chuyên gia số một, còn có người mời tôi viết sách nữa cơ.”

 

“Được rồi được rồi, anh ít tự biên tự diễn ở đây đi. Còn không mau truyền lại mấy chiêu cho đàn em tôi.”

 

“Đầu tiên nha, muốn phụ nữ vui vẻ, sẽ phải suy nghĩ nhiều. Không nên chọn mấy ngày như lễ tình nhân, sinh nhật mới tặng quà, mấy lúc đấy mà tặng, phụ nữ cho rằng nó là hẳn nhiên, không có gì đáng vui. Quà thì hãy tuỳ hứng tuỳ lúc mà tặng. Chờ buổi tối về nhà, cầm một bó hoa tươi, nói câu anh yêu em, không lúc nào không nhớ đến em. Trời ạ, trên đời này chị nào mà không đổ thì chết liền!”

 

“Mẹ ơi, buồn nôn muốn chết, chỉ có anh mới nghĩ ra. Cậu em, tuy rằng xét theo tính tình muốn cậu làm loại chuyện này là rất miễn cưỡng, nhưng tôi cảm thấy vẫn đáng làm lắm. Từng này tuổi rồi, có đối tượng hãy hảo hảo quý trọng a.”

 

“Viện trưởng, cảm ơn, em sẽ suy nghĩ thêm.”

 

“Cậu đừng nên chần chừ a. Được rồi, khu thương xá ở kế bên, lát nữa cậu nhớ mua món quà, kéo dài sẽ không tốt đâu, cứ mua một chiếc nhẫn, tối nay cầu hôn cô ấy ngay.”

 

“A? Thế này…” Lăng Thanh Lam nghĩ đến chuyện cầu hôn con trai, khuôn mặt nhất thời đỏ bừng một mảng.

 

“Được rồi được rồi, nhanh đi nhanh đi.”

 

“Hảo hảo, em đi là được, vậy đi trước nhé, hẹn gặp sau.”

 

            Sau khi nhìn Lăng Thanh Lam rời đi, hai người không khỏi bắt đầu thở dài thở ngắn.

 

“Ai, đàn em này của tôi nên sớm tìm người bầu bạn mới phải, trước kia y goá vợ, thật vất vả mới tái hôn mười năm trước, không nghĩ tới hai năm sau liền ly hôn. Con trai cũng đi ở riêng, hai người cả đời không qua lại với nhau. Vài năm gần đây y luôn luôn chăn đơn gối chiếc, mỗi lần muốn mai mối cho y đều không đáp ứng. Rõ ràng là người thiện lương như thế, vì sao số lại khổ vậy a, viện trưởng tôi nhìn thấy cũng đau lòng muốn chết.”

 

“Anh cũng đừng thương tâm quá, Lăng giáo sư hiện giờ đã hết cô đơn rồi. Hình như cậu con cũng đã khôi phục quan hệ với y, hầu như mỗi ngày đều tới đón y ra về. Hiện tại lại có thêm người yêu, nói chung cũng sắp kết hôn, thật có thể nói là song hỷ lâm môn a.”

 

“Ai, mong rằng anh nói đúng, tất cả đều có thể thuận lợi…”

 

☆☆★★☆☆★★

 

Đi vào khu thương xá, Lăng Thanh Lam lại không biết cuối cùng nên mua cái gì.

 

Người mình yêu không phải phụ nữ, tặng hột xoàn vòng nhẫn thì có hơi kỳ cục.

 

Nếu như tặng dây chuyền bạc, không biết Cường Cường có thích không?

 

Nghĩ đến dáng dấp con trai trần trụi gợi cảm, thân thể xích loã, trên người chỉ đeo một sợi dây chuyền bạc, Lăng Thanh Lam không ngăn mình mặt đỏ tim đập.

 

Lăng Thanh Lam, mày đang làm gì? Lớn tuổi như này mà còn mộng xuân giữa ban ngày ban mặt, mày thực sự là hết thuốc chữa rồi! Lăng Thanh Lam ở trong lòng tự phỉ nhổ.

 

“Tiên sinh, ngài muốn nghe em giới thiệu một chút về mặt hàng mới nhất không?” Nữ nhân viên cửa hàng trang sức vừa nhìn thấy quí ông trung niên khí chất xuất chúng, thanh lịch tuấn mỹ trước mắt, lập tức hai mắt phát sáng mà nhiệt tình bắt chuyện.

 

“Tôi muốn mua dây chuyền cho nam giới.”

 

“Được, là cho ngài sao?”

 

“Không, là cho con trai tôi.”

 

“Xin hỏi anh ấy bao nhiêu tuổi ạ?”

 

“Năm nay đã hai mươi bảy.”

 

“Trời ạ, không thể tin ngài trông như vậy nhưng mà lại có con gần ba mươi a, thoạt nhìn tiên sinh thực sự rất trẻ!”

 

“Không đâu.” Lăng Thanh Lam nhàn nhạt cười cười, “Phiền cô cho tôi xem sợi dây chuyền bên phải.”

 

“A, được chứ. Ánh mắt tiên sinh thật tốt, này là kiệt tác mới nhất được thiết kế trong năm nay, thiết kế giản đơn trang nhã, nhưng lại rất mốt. Nếu như con ngài có bạn gái, ở đây còn có dây chuyền nữ cùng cặp.”

 

“Hắn không có bạn gái.” Sắc mặt Lăng Thanh Lam trầm xuống.

 

Nữ nhân viên cửa hàng vừa thấy mặt khách như thế, lập tức thông minh nói sang chuyện khác, “Vậy tiên sinh có muốn hay không nhìn thử kiểu này? Cái này cũng là mẫu mới nhất í.”

 

“Không cần, lấy cái này đi… Tôi muốn một cặp.”

 

Đỏ mặt cầm lấy món quà được gói kỹ, Lăng Thanh Lam đi về phía toilet, vừa nghĩ đến buổi tối lúc nào thì nên lấy quà ra.

 

Nghĩ đến cảnh y và con trai tự tay giúp đối phương đeo dây chuyền lên cổ, lòng Lăng Thanh Lam phơi phới…

 

“Buông! Tôi muốn chia tay anh! Vì sao anh còn muốn dây dưa?”

 

“Tôi không hề muốn! Chết cũng không muốn!”

 

Giữa cầu thang truyền đến tiếng nam nữ cãi nhau cắt ngang tưởng tượng của Lăng Thanh Lam. Y nhíu nhíu mày, vừa định quay đầu bỏ đi, đột nhiên bị người từ phía sau ôm cổ ——

 

“Giáo sư!”

 

Lăng Thanh Lam kềm nén hoảng sợ mà nhìn lại, thì ra kẻ ôm lấy người y là cấp dưới Hoàng Mỹ Trân.

 

“Giáo sư, van cầu thầy giúp em lúc này, van cầu thầy!” Hoàng Mỹ Trân khóc lóc, nhỏ giọng khẩn cầu y.

 

Lăng Thanh Lam chính là lần đầu tiên nghe được cấp dưới luôn hoạt bát của mình khóc lóc, dù thế nào cũng không nỡ đẩy ra.

 

“Vương bát đản! Các người ôm ấp nhau à?” Nam tử tướng mạo tuấn lãng bước đến ngăn cản Hoàng Mỹ Trân.

 

“Chúng ta yêu nhau đương nhiên phải ôm nhau rồi, anh quản được sao?” Hoàng Mỹ Trân gắt gao ôm Lăng Thanh Lam.

 

“Cô gạt tôi! Cô gạt tôi!” Nam tử thống khổ hô to.

 

“Tôi lừa anh làm gì? Tôi từ thời đại học đã thầm mến giáo sư, hiện tại chúng ta lưỡng tình tương duyệt biết bao, mong anh đừng nên trở lại quấy rối chúng ta.”

 

“Vậy trước đây cô nói những lời này làm gì? Cô nói cô yêu tôi làm gì? !” Nước mắt nam tử nhịn không được rơi xuống.

 

“Tôi chỉ là tùy tiện nói một chút thôi, anh cũng tin sao? Anh không tự nhìn mình xem, bất quá là một thằng nhóc mới xuất ngũ, dựa vào quyền thế của ba mình mới có việc làm, anh có chỗ nào hơn được giáo sư chúng tôi?”

 

“Hoàng Mỹ Trân… Cô…” Nam tử không dám tin mà nhìn cô gái, một lúc lâu mới nâng tay lau đi nước mắt, “Hảo… Hảo, chia tay thì chia tay.”

 

Đợi cho nam tử xoay người chạy đi, Hoàng Mỹ Trân lập tức vỡ oà ngã xuống đất. “Không… Đừng đi… Đừng đi…”

 

Lăng Thanh Lam thấy dáng dấp của cô gái, đột nhiên nghĩ tới hoàn cảnh mình, không khỏi cũng khổ sở theo.

 

“Đừng khóc, nào, mau đứng lên. Cô muốn tôi đuổi theo lôi hắn trở lại không?”

 

“Không… Không được… Không được… Giáo sư! Giáo sư! Tôi đau quá, lòng đau quá a!” Hoàng Mỹ Trân gào khóc trong lòng y.

 

“Tôi hiểu… Tôi hiểu…” Lăng Thanh Lam buồn bã nói.

 

Rõ ràng yêu hắn đến phát cuồng, rồi lại kiên quyết từ chối tâm tình của hắn, còn có ai so với y hiểu rõ hơn?

 

~~~~~~~~~~~~~~~

 

 

_Phương Nam công tử_

 

Từ chap nầy trở đi là bắt đầu ngược thật dồi nà. Mấy phần ngược tôi sẽ edit bằng giọng nghiêm túc na, chơi giọng điệu xoắn xuýt mắc công lại mang tiếng ném đá hội nghị =)))))~

 

Advertisements