Nghịch Ái – Đệ thất chương (Hạ)

 

 

Dịch: QT ca ca

Editor: Phương Nam công tử

Beta-reader: Tử An tiên sinh

 

“Cường Cường, con giúp papa chuẩn bị nhân bánh cho tốt, mang đi được không?”

 

“Hảo. Còn có cái gì muốn nhờ nữa?”

 

“Còn có vỏ bánh sủi cảo, mang để trên bàn, có bê được không?”

 

“Ngay cả ba con còn ôm đi được, chút xíu đồ vật tính là cái gì? Papa, ba cũng quá coi thường con trai ba rồi.” Lăng Cường nhẹ nhàng cắn một miếng lên gương mặt ba mình, liền tươi cười đi ra ngoài.

 

Lăng Thanh Lam bị cậu con đối xử như thế, lập tức xấu hổ đỏ mặt.

 

Sau khi trải qua cái đêm vừa tàn khốc vừa kỳ dị kia, hai người xem như từ bỏ tất cả do dự, yêu đến càng thêm sâu sắc.

 

Lăng Thanh Lam cảm giác lòng mình tựa như bị ngâm trong mật đường ngọt ngào. Y thường bất giác lộ ra mỉm cười, rồi lại chẳng biết mình cười cái gì.

 

Y biết trong bệnh viện đều đồn Lăng giáo sư đang yêu, cũng nói bóng nói gió bên cạnh y, muốn biết rốt cuộc ai là chân mệnh thiên nữ.

 

Nghĩ đến nếu như chuyện y và con trai bị phơi bày thì chẳng biết phải làm thế nào trước sóng to gió lớn, đôi mắt Lăng Thanh Lam ẩn sau gọng kính liền tràn đầy một tầng lo lắng.

 

Không được, y không thể đắc ý nữa. Y phải bảo vệ Cường Cường, y dù chết cũng tuyệt không thể để bất luận thứ phỉ ngôn lưu ngữ gì thương tổn con y.

 

“Ba, làm sao vậy? Sắc mặt khó coi như vậy, khó chịu ở đâu sao?” Lăng Cường vừa đi vào nhà bếp liền thấy papa nhăn chặt lông mày.

 

“Không có, papa chỉ là hơi mệt chút.”

 

“Vậy để con thái rau cho, xem ra tối hôm qua đã miễn cưỡng ba rồi…”

 

Tay đứa con nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mình khiến Lăng Thanh Lam say sưa nhắm mắt lại. “Ba không sao cả… Tối hôm qua… Ba rất thích…”

 

“Papa…”

 

Nụ hôn ngọt ngào rơi trên môi mình, cảm giác ngứa ngáy làm Lăng Thanh Lam nhịn không được hơi mở ra đôi môi.

 

Đầu lưỡi cậu con nhân cơ hội lẻn vào, dây dưa gắt gao với môi lưỡi y.

 

“Ân… Ân…” Nụ hôn càng lúc càng nồng cháy, Lăng Thanh Lam nhịn không được phát ra rên rỉ.

 

“Papa… Đừng phát ra thanh âm như vậy nữa… Con sẽ nhịn không được đó…” Lăng Cường thở hổn hển hôn lên cần cổ mê người của ba mình.

 

“Cường Cường… Cường Cường…” Lăng Thanh Lam ý loạn tình mê mà nỉ non.

 

Ngay lúc hai người đang tình ý kéo dài, khó mà chia lìa, tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên ——

 

Đinh đông —— Đinh đông ——

 

“Chết tiệt! Nhất định là bọn A Phong tới.” Lăng Cường nỗ lực hít sâu nhằm dập tắt tình dục cuồn cuộn trong cơ thể.

 

“Con… Con mau đi mở cửa đi.” Lăng Thanh Lam đỏ mặt đẩy đứa con ra, nâng tay chỉnh lại gọng kính.

 

“Chờ bọn họ đi… Con trai ba nhất định không buông tha ba.” Lăng Cường liếm lên vành tai ba mình, cười xấu xa đi ra ngoài.

 

Che lại vành tai nóng hổi, mặt Lăng Thanh Lam càng đỏ hơn…

 

Bản thân đã từng này tuổi mà còn đỏ mặt y chang một thiếu nữ, thực sự là rất kỳ cục mà.

 

Ngay cả Lăng Thanh Lam đều chịu không nổi mình như vậy, rồi lại không biết làm sao.

 

“A Phong, hai người tới, hoan nghênh hoan nghênh.” Lăng Cường mở cửa, cố ý nhiệt tình ôm chặt Đỗ Nhược Phong.

 

“Hỗn đản! Ai cho phép anh đụng chạm anh hai tôi!” Đỗ Nhược Thần một phen giơ tay muốn đấm Lăng Cường một cái.

 

“Tiểu Thần!” Đỗ Nhược Phong vội vàng kéo tay em mình, “Anh Cường chọc em thôi, đừng giận.”

 

“Đúng vậy, chỉ là giỡn chơi thôi mà, A Phong, em trai cậu chẳng hài hước gì cả.” Lăng Cường nhún vai, bày ra vẻ buồn chán.

 

“Anh còn dám nói! Hỗn —— “

 

“Làm sao vậy? Cường Cường, sao không mời khách vào ngồi?”

 

Lăng Thanh Lam từ nhà bếp đi ra cắt ngang cuộc nói chuyện. Y thấy một đống người đứng ở cửa không chịu vào, không khỏi nghi hoặc hỏi.

 

“Bác trai khoẻ, không có ý quấy rầy bác.” Đỗ Nhược Phong kéo kéo ống tay áo em trai, cười xin lỗi Lăng Thanh Lam.

 

“Bác trai khỏe, quấy rầy rồi.” Đỗ Nhược Thần nhìn thấy ân nhân cứu mạng đã từng phẫu thuật cho anh trai lập tức thu lại vẻ hung ác, cung kính mà gập người chào.

 

“Đừng có khách khí như vậy, mau vào ngồi.” Lăng Thanh Lam ôn hòa cười.

 

“Đúng vậy, Thần, mau vào ngồi, anh pha ly giấm chua cho em dằn cơn tức.” Lăng Cường nói bỡn cợt.

 

“Cường Cường, đừng nói lung tung, giấm chua sao có thể dẹp cơn tức được.” Lăng Thanh Lam không khỏi bật cười.

 

“Papa, ba không biết, em Thần của chúng ta ưa nhất là uống giấm đấy, nhất là giấm con pha hắn càng mê uống. Có đúng hay không a? Thần em.”

 

“Được rồi, A Cường, không nên ghẹo nữa.” Đỗ Nhược Phong thấy thằng em sắp phát điên không khỏi cười khổ.

 

Ai… Xem ra đêm nay nhất định mình lại phải ở trên giường vì lời nói dối trước đây mà trả giá đau đớn. Đỗ Nhược Phong không ngừng âm thầm kêu khổ trong lòng.

 

“Các cháu ngồi đi, bác đi pha chút nước trái cây, hay là các cháu muốn uống chút bia?” Lăng Thanh Lam hoàn toàn không biết ba người trong lúc đó ngầm gây chiến mãnh liệt, nhiệt tình bắt chuyện.

 

“Nước trái cây là được, cảm ơn bác trai.” Đỗ Nhược Thần trả lời thay anh trai.

 

“Cháu muốn uống bia.” Đỗ Nhược Phong mất hứng mà oán giận cậu em.

 

“Không được, uống bia không tốt cho thân thể. Em không cho phép.”

 

“Bà quản gia.” Đỗ Nhược Phong bất mãn trừng mắt liếc em mình.

 

“Anh hai ngoan nào.” Đỗ Nhược Thần hôn một cái lên trán anh trai.

 

“Được rồi được rồi, các người buồn nôn xong chưa? Thấy papa tôi đứng đây còn không biết ngượng.” Lăng Cường thực sự chịu không nổi hai anh em này biểu lộ ngọt đến chết người.

 

“Không sao, không sao, cứ tự nhiên như ở nhà đi.” Lăng Thanh Lam sợ bọn họ xấu hổ, nhanh đứng ra trấn an.

 

“Ba, ba nghìn vạn lần đừng nói như vậy, bọn họ nếu như xem đây là nhà, coi chừng lúc ba không để ý, bọn họ ở ngay nhà chúng ta làm luôn đó.”

 

“Lăng Cường! Cậu đừng có mà nói bậy trước mặt bác trai.” Đỗ Nhược Phong vẻ mặt đỏ bừng mắng to.

 

“Tôi đâu có nói sai, ngày đó tôi đến nhà mấy người, các người mặc kệ luôn vị khách là tôi đây còn đang chờ ăn, ở trong bếp làm quên cả trời đất, hại tôi thiếu chút nữa đói đến thủng cả dạ dày, papa nói xem, bọn họ thấy sắc quên bạn như thế có đúng hay không rất quá đáng?”

 

“Cường Cường… Chuyện này…” Lăng Thanh Lam từ trước đến nay không hề phản bác con mình, nhưng mà không thể nói phải trước mặt khách, không khỏi lâm vào thế khó xử, xấu hổ đến nói không ra lời.

 

“Ha ha… A Phong, cậu xem, papa thân yêu của tôi có đúng hay không rất khả ái?” Lăng Cường thấy ba bị mình bức đến mức biểu hiện bộ dạng không biết phải nói gì, không khỏi cười ha ha.

 

Đỗ Nhược Phong đã thật lâu không có nghe thấy ông bạn tốt cười thoải mái như vậy, không khỏi cũng bật cười hài lòng theo.

 

Mà Đỗ Nhược Thần chỉ cần anh hai cười, cũng nhất định sẽ cười theo.

 

Trong phòng nhất thời tràn ngập tiếng cười vui vẻ.

 

Lăng Thanh Lam tuy rằng chẳng hiểu mọi người đang cười cái gì, nhưng y chỉ cần thấy bộ dáng tươi cười của con trai thì cái gì cũng không muốn nói.

 

Việc hay đầu tiên của ngày hôm nay —— bọc sủi cảo, đang diễn ra trong nhà bếp giữa tiếng cười nhộn nhịp.

 

Mọi người vừa gói sủi cảo vừa nói chuyện phiếm.

 

“Bác trai, bệnh viện dạo này thế nào? Mọi thứ ổn cả chứ?” Đỗ Nhược Phong cười cười hỏi chuyện bệnh viện.

 

Y từng nằm viện một tháng sau ca giải phẫu gan, đã được mọi người chiếu cố rất nhiều, đến nay trong lòng vẫn rất cảm kích bọn họ.

 

“Bệnh viện vẫn bình thường thôi, bất quá tất cả mọi người đều khoẻ. Tập đoàn tài chính Đỗ thị của hai cháu có quyên tặng tiền nhằm khởi công xây dựng khu trò chơi, bọn họ sử dụng đều rất hài lòng, cảm ơn các cháu.”

 

“Mọi người đã cứu mạng anh hai cháu, chút tiền ấy không tính là gì, bác trai khách khí quá.” Đỗ Nhược Thần chân thành nói. “Được rồi, cuối tuần trước cháu đưa anh hai đến bệnh viện tái khám, ai dè bác trai xin nghỉ, nghe nói là nghỉ bệnh. Không biết bác khó chịu chỗ nào? Hiện tại đã hết chưa?”

 

“Bác… Bác…” Lăng Thanh Lam lúng túng đáp không được.

 

Y len lén liếc nhìn con trai, mặt đỏ y chang Quan Công.

 

Cuối tuần trước sau khi y bị bàn tay cậu con chà đạp kinh khủng liền nằm ở trên giường nghỉ ngơi hai ngày, y vốn đã kiềm chế bản thân thật nghiêm, cực có trách nhiệm hợp tác nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thập phần không nỡ, hiện tại nghe người khác hỏi chuyện này, có thể nào không cảm thấy thẹn.

 

Hai anh em Đỗ Nhược Phong và Đỗ Nhược Thần thấy bác trai “Quyến rũ” mà nhìn trộm con mình, vẻ mặt lại đỏ bừng, lập tức biết ngay chuyện này nhất định liên quan tới Lăng Cường.

 

Hai anh em hai mặt nhìn nhau, không khỏi âm thầm cười trộm.

 

Mà Lăng Cường thích nhất được ngắm dáng dấp đỏ mặt của ba hắn, đương nhiên càng không thể đi ra giải vây.

 

Chính Đỗ Nhược Phong thân là kẻ “Bị đè”, nên có thể đồng cảm tính xấu hổ này, vội vã nhảy sang chuyện khác.

 

“Bác trai, lần trước Lưu bác sĩ tái khám cho cháu nghe nói mùa thu này phải di dân sang Mỹ. Trong ngành của bác thiếu đi một trợ thủ đắc lực, bác nhất định là rất bận bịu ha?”

 

Lăng Thanh Lam nở nụ cười cảm kích với bạn tốt của con mình, nhanh chóng trả lời y, “Không sao đâu cháu ạ, phía bệnh viện đã cam kết đưa xuống một bác sĩ mới phụ giúp bác.”

 

“Nam hay nữ vậy?”

 

Một câu hỏi của đứa con khiến tim Lăng Thanh Lam nhảy lên một chút.

 

“… Nam… Là nam…”

 

Nhớ tới lần không thoải mái lúc trước đúng là do phụ nữ gây ra. Dưới bầu không khí vui vẻ lúc này, Lăng Thanh Lam làm sao dám bẩm báo chi tiết.

 

Nỗ lực thuyết phục đây là lời nói dối vô tội, Lăng Thanh Lam gượng gạo cười một cái.

 

“Nam hay nữ rất quan trọng sao? Lăng Cường, anh tự mà quản lí tốt ba anh đi, hừ.” Đỗ Nhược Thần lạnh lùng mà hừ một tiếng, “Anh đã có bác trai còn luôn đi dây dưa với anh trai tôi! Còn nữa, lần trước ở trên đường tôi còn thấy anh cùng một cô dây dưa không rõ, thực sự là đồ trăng hoa! Bác trai, bác cũng nên giở thủ đoạn mà hảo hảo quản con mình mới đúng, đừng làm cho hắn ở bên ngoài luôn phóng điện loạn xạ câu dẫn vợ người ta.”

 

“Bác… Bất quá bác chỉ là một ông lão không hề có sức hấp dẫn, làm sao có được năng lực kia…” Lăng Thanh Lam chua xót cười cười.

 

Trên bàn cơm nhất thời im lìm một cách không tự nhiên.

 

Qua loa làm bánh sủi cảo, qua loa ăn xong, hai anh em vội vã ra về.

 

Toàn bộ buổi tối Lăng Thanh Lam đều không dậy nổi tinh thần, cũng không có mời khách ở lại.

 

Tới gần lúc đi ngủ, y bưng tới một chậu nước nóng, như thường lệ ngồi xổm xuống xoa bóp rửa chân cho đứa con.

 

“Nước ấm vầy được chưa?” Lăng Thanh Lam xoa bóp bàn chân con mình, nhẹ nhàng mà hỏi.

 

Lăng Cường không có trả lời.

 

Hắn cúi đầu nhìn mái tóc mềm mại của nam nhân ngồi xổm bên cạnh, nhàn nhạt nói: “Con không có người khác… Cũng không muốn người khác.”

 

Nam nhân không có ngẩng đầu cũng không có đáp lại.

 

Nhưng Lăng Cường thấy được có vật gì đó từng giọt từng giọt rơi vào thau nước, tạo nên từng gợn sóng lăn tăn…

 

Tại giờ phút này, Lăng Cường đột nhiên đau nhức không thể nói.

 

Có thể… vứt bỏ lại tất cả không?

 

Sau đó buông tha y.

 

Cũng là buông tha chính mình…

 

~~~~~~~~~~~

 

 

_Tử An tiên sinh_

 

Ta thích đoạn cuối của chương này điên cuồng a! Nhai đi nhai lại không biết bao nhiêu lần.

Advertisements