Nghịch Ái – Đệ tam chương (Hạ)

 

 

Dịch: QT ca ca

Editor: Phương Nam công tử

Beta-reader: Tử An tiên sinh

 

 

Bên ngoài phòng giải phẫu yên tĩnh đến kim rơi có thể nghe.

 

Một nhóm người nhà đã ở đây lo lắng chờ tròn năm tiếng.

 

Ngọn đèn trong “Phòng giải phẫu” vừa tắt một cái, mọi người lập tức khẩn cấp tiến đến.

 

Cửa phòng giải phẫu mở ra, bệnh nhân vừa kinh qua ca giải phẫu cấy ghép gan nằm ở trên giường bệnh, được y tá vững vàng đẩy ra.

 

“Lăng giáo sư, Lăng giáo sư, xin hỏi tình huống cha tôi như thế nào?”

 

“Đúng vậy, Lăng giáo sư, thằng nhỏ nhà tôi giải phẫu thuận lợi chứ?”

 

Lăng Thanh Lam sắc mặt tái nhợt, mặt lộ vẻ uể oải đối mặt với thân quyến nóng lòng muốn biết bệnh tình, ôn hòa kiên trì nói: “Mọi người yên tâm, anh ấy tốt, giải phẫu tất cả đều thuận lợi.”

 

Cả nhà họ nghe đến đó liền khóc lên. “Lăng giáo sư, cảm tạ ngài, cảm tạ ngài, đại ân đại đức của ngài cả nhà chúng ta suốt đời khó quên.”

 

“Đừng nói như vậy, đây là điều bác sĩ nên làm. Bệnh nhân tiếp theo còn phải quan sát thêm vài ngày để xem hiện tượng bài xích với nhiễm trùng hay không, nếu như cuối cùng không có thì mới có thể thật sự vượt qua nguy hiểm. Các người cũng mệt mỏi rồi, nên trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

 

“Cảm tạ Lăng giáo sư, cảm tạ Lăng giáo sư.”

 

Lăng Thanh Lam tiễn đưa nhóm người thân đang xúc động ra về, chậm rãi đi đến văn phòng mình.

 

Cơn mỏi mệt nặng nề lúc này mới được phép phơi bày.

 

Hắn đã hai ngày không chợp mắt rồi.

 

Bất luận thế nào cũng đã tự nhủ với lòng là phải duy trì giấc ngủ ngon cùng tinh thần trạng thái nhằm ứng phó ca giải phẫu ngày hôm nay, hắn vẫn vô pháp ngủ say.

 

Bất quá mới có hai ngày ngắn ngủi thôi, nhưng ngày không có con trai bên người lại dài dằng dặc gian nan tựa như cả thế kỉ vậy.

 

Cường Cường, con nhanh như vậy liền chán ghét papa rồi sao?

 

Lăng Thanh Lam không có dũng khí mang những lời này hỏi ra.

 

Bất quá cha con bọn họ cũng mới ở chung một tháng ngắn ngủi, con trai sẽ không về nhà nữa.

 

Đã biết bộ mặt không hề có lực hấp dẫn, thân thể trung niên già nua, cuối cùng không thể níu kéo được tâm tư tên thanh niên ngỗ nghịch.

 

Đã sớm ngờ tới sẽ có một ngày như vậy.

 

Chỉ là, không thể đơn giản mà tiếp thu.

 

Quá nhanh…

 

Một loại tuyệt vọng sâu nặng nảy lên trong lòng.

 

Thời gian vui vẻ vì sao luôn luôn qua nhanh như vậy?

 

Vô luận bản thân bị nhi tử dằn vặt thế nào đều không liên quan, chỉ cần y ở bên cạnh, là hắn có thể vui sướng a.

 

Bi ai nặng nề như là cự thạch nghìn cân ép tới người không thở nổi, Lăng Thanh Lam trước mắt một trận tối thui, thân hình nhoáng lên một cái, đột nhiên lảo đảo, đụng ngã xe đẩy trên hành lang ——

 

“A ——” nhóm y tá nhất thời kinh hô một trận, nhanh nhẹn tiến lên nâng hắn dậy, “Lăng giáo sư, ngài có làm sao không?”

 

“A, cái trán Lăng giáo sư chảy máu rồi.”

 

“Mau, nhanh đi lấy thuốc cho Lăng giáo sư.”

 

“Không cần đâu.” Lăng Thanh Lam nhặt lên mắt kính rơi trên mặt đất rồi mang vào, thân mình gắng gượng đứng vững, “Một chút vết thương nhỏ không cần phải kinh động mọi người, tất cả đi nhanh đi, tôi tự mình xử lý.”

 

“Thế nhưng, Lăng giáo sư —— “

 

“Tôi bảo không cần.”

 

Nhóm y tá vừa nhìn đến vị bác sĩ trưởng hiển lộ vẻ tức giận hiếm có, vội vã yên lặng lui xuống.

 

Lăng Thanh Lam không để ý, khăng khăng ra sức đi trở về văn phòng mình.

 

Vừa vào cửa, còn không có bật đèn liền ngã ngồi trên mặt đất.

 

Nước mắt lúc này mới tự do chảy xuống.

 

Lăng Thanh Lam đau đớn khó nhịn, nức nở mà khóc.

 

 

“Vì sao ba khóc?”

 

Trong bóng tối, một người toả ra cơn giận dày đặc đột nhiên bắt đầu bế nam nhân lên ——

 

“Ba đừng khóc a… Con nói con sẽ bảo vệ ba… Ách ——” chàng trai ợ lên thanh âm nho nhỏ do say rượu. “Cường Cường muốn bảo vệ papa…”

 

Lăng Thanh Lam thoáng cái ngây ngẩn cả người ——

 

Thánh thần trên trời a, tôi nguyện ý trả giá tất cả những gì mình có, nếu như đây là mộng, thỉnh người vĩnh viễn đừng cho tôi tỉnh lại…

 

“Papa không khóc… Cường Cường không cho người xấu khi dễ papa…”

 

Ở bên tai liên tục truyền đến lời nói nhỏ nhẹ tựa như chiếc kim, một cây rồi một cây đâm vào ngực mình.

 

Lăng Thanh Lam cuối cùng vô lực thừa nhận loại đau đớn ngọt ngào này, mạnh mẽ xoay người quay lại ôm lấy cậu trai, vừa khóc vừa không ngừng tìm kiếm nụ hôn. “Hôn ba! Cường Cường… Cường Cường…”

 

Trên sàn nhà lạnh lẽo hai người gắt gao quằn quại ôm đối phương, trao đổi từng quả đá lưỡi cuồng nhiệt.

 

Tình cảm mãnh liệt giống như phải cắn nuốt đối phương, khiến cho nước bọt hai người tràn ra dâm loạn, sau đó lại bị hung hăng liếm trở lại.

 

Vui sướng một lần nữa được đứa con mang lại làm Lăng Thanh Lam triệt để điên cuồng.

 

Hắn lung tung cởi bỏ áo con trai, cúi đầu hôn loạn một trận trên ngực y, mạnh bạo cắn đầu vú bên phải…

 

“A a ——” Lăng Cường phát ra tiếng gầm nhẹ khó nhịn.

 

“Cường Cường gọi lại đi con… Van cầu con… Van cầu con…” Nước mắt không thể ngừng lại mà đổ xuống, lại giống như có ngọn lửa độc ác thiêu đốt trong cơ thể, Lăng Thanh Lam một bên dùng môi hôn lên tiểu quả sưng đỏ, một bên gấp gáp thở dốc cầu xin.

 

“A a… Papa! Papa!” Lăng Cường không keo kiệt chút nào mà lớn tiếng đáp lại.

 

“Cường Cường!”

 

Lăng Thanh Lam chỉ là nghe được tiếng con trai kêu to rồi bắn.

 

Ngay cả quần còn chưa kịp cởi, côn thịt cứng đến muốn nổ tung thậm chí chưa từng chạm vào một chút liền xuất ra toàn bộ!

 

Lăng Thanh Lam đầu váng mắt hoa ngã vào lòng con trai.

 

“Papa… Cường Cường muốn, papa…”

 

Đôi tay thằng con cố sức lột bỏ quần Lăng Thanh Lam, đầu ngón tay linh xảo một chút liền tìm được huyệt động giữa hai bờ mông.

 

“A a —— “

 

Tràng nội cơ khát bị xâm nhập một phát liền gắt gao hút lấy.

 

Lăng Thanh Lam khó nhịn mà giãy dụa thân thể, hỗ trợ con trai lột đi chiếc quần đã ướt một mảng lớn của mình.

 

“Papa cũng giúp Cường Cường cởi quần áo.” Lăng Thanh Lam run rẩy hai tay cởi bỏ quần áo trên người cậu con.

 

Cho dù là trong bóng đêm, Lăng Thanh Lam vẫn có thể nhớ rõ mỗi một đường cong mỹ lệ trên người con mình.

 

Đã lâu không thể trắng trợn tiếp xúc Cường Cường như vậy, Lăng Thanh Lam say sưa tỉ mỉ vừa hôn vừa vuốt ve thân thể mỹ lệ cường tráng nhất trên đời.

 

          “Cường Cường muốn papa mút đại bổng bổng ——” Ánh mắt Lăng Cường lờ đờ mông lung dừng ở khuôn mặt quen thuộc chập chờn trong bóng tối, dùng hai tay nhẹ nhàng nâng lên. “Mút đi, papa —— “

 

Vừa nghe đến cậu con kêu gào tràn ngập dục vọng, đầu óc Lăng Thanh Lam liền ầm một trận mà nóng lên, mở miệng đem ngay côn thịt thật lớn so với của mình còn lớn hơn rất nhiều một phát hút vào ——

 

“A a —— sướng muốn chết, papa, papa —— lại dùng lực mút đi —— “

 

Ký ức lần đầu tiên bị con trai cầu xin khẩu giao năm đó phút chốc chảy tràn về, cảm xúc mãnh liệt về trách nhiệm đạo đức cuối cùng cũng không thể ngăn cản bản thân trầm luân hiện giờ, trái lại khiến hắn càng thêm hưng phấn.

 

Không bao giờ … nữa muốn mất đi con người này!

 

Dù rơi vào mười tám tầng địa ngục, bị lửa đốt cháy đến chết, hắn cũng không buông tay nữa!

 

Cưỡi ở trên người con trai, xoay lắc nhẹ vòng eo.

 

Lăng Thanh Lam nửa người trên mặc áo sơmi và áo blu trắng, nửa người dưới hoàn toàn xích lõa, mồ hôi nhễ nhại, thần tình hoảng hốt lớn tiếng rên rỉ…

 

“Hừ… A ha a… Cường Cường… Cường Cường… Như vậy thoải mái sao?”

 

Bụng dưới cố sức hóp lại, huyệt động cẩn thận kềm chặt côn thịt thật lớn cắm ở bên trong, chậm rãi rút ra đến đầu đỉnh, rất nhanh sau đó mạnh mẽ ngồi dập xuống.

 

“A a —— muốn chặt đứt —— bên trong papa hảo chặt —— Cường Cường thật thoải mái… Thật thoải mái…”

 

Côn thịt bị thịt huyệt cơ khát kẹp chặt giật giật từng đợt, rung động cường liệt càn quét trong cơ thể tạo cảm giác vừa xót vừa tê, nhịn không được mà phân bố ra càng nhiều dịch ruột non bao bọc vật thật lớn ở trong.

 

Tiếng nước dâm mỹ do niêm mạc và thần bổng ma sát xì xụt vang lên không ngừng, quanh quẩn trong văn phòng u ám.

 

Cốc —— cốc ——

 

“Lăng giáo sư, lăng giáo sư ngài không sao chứ?”

 

Tiếng đập cửa xảy ra thình lình khiến Lăng Thanh Lam sợ đến toàn thân cứng còng.

 

Nhưng thằng con đang say như chết, không chút nào hiểu rõ còn đang không ngừng hướng lên trên chơi đùa.

 

Một điểm mẫn cảm nhất trong cơ thể bị kích thích liên tục, Lăng Thanh Lam chăm chú nhắm mắt lại, cố nén tiếng kêu dâm dật sắp vọt ra, gian nan mở miệng: “Cái… Chuyện gì?”

 

“Viện trưởng mời người buổi tối tham dự một bữa cơm từ thiện.”

 

“Không… Đi, anh… Anh nói cho ngài ấy… Ân… Tôi không khoẻ… Không… Không thể…”

 

Trời ạ, trời ạ, hảo sướng, Cường Cường làm papa muốn chết luôn rồi! Lăng Thanh Lam trong lòng âm thầm hò hét.

 

“Tốt, tôi sẽ chuyển lời đến viện trưởng. Lăng giáo sư, vậy người muốn đi kiểm tra thân thể một chút không?”

 

“Không… Hừ… Ân… Không cần… Anh… Anh đừng trở lại quấy rối tôi nghỉ ngơi…”

 

Cường Cường, không nên dập nữa mà, papa chịu không nổi đâu!

 

“Được rồi, Lăng giáo sư.”

 

A a —— không được ——

 

Chờ y tá vừa đi, Lăng Thanh Lam lập tức giống như phát cuồng giãy dụa thân thể, nhún nhảy trên côn thịt thô to của đứa con, khóc lóc đạt được cao trào tuyệt đỉnh ——

 

“A a… Papa… Papa —— con cũng tiết nữa ——” Lăng Cường ở trong thân thể tuyệt vời điên cuồng đâm mạnh một phát, gào thét mất đi ý thức…

 

~~~~~~~~~~~~

 

 

_Phương Nam công tử_

 

Xội ôi, H ơi là H, khủng hoảng quá ih =))))~ Thế nào hả đồng bào? Bác già râm phụ hêm, chỉ nghe con mình gào thét mà cụng bắn là thua rầu *lắc đầu*

 

_Tử An tiên sinh_

 

Đấy, đến rồi đấy nhé! Từ chương này trở đi là anh Cường thay đổi 360 độ luôn. Anh ấy âm mưu lung tung cả. Phải mỗi tội hơi xàm, âm mưu gì mà chỉ nghĩ trong đầu chứ chả làm được gì thực tế.

 

Advertisements